Cầu Treo Nam Định, một địa danh với nhiều kỷ niệm của tuổi thơ

Загрузка...

Tuổi thơ tôi có nhiều kỷ niệm gắn liền với cầu Treo Nam Định.

Nhà tôi không ở bên sông cũng không gần cầu Treo nhưng với mỗi người con Thành Nam nhiều thế hệ, cầu Treo luôn là niềm tự hào, một nét rất riêng của quê hương. Đã là người Nam Định của những thập kỷ 80 về trước, ai chưa từng một lần đi qua cầu Treo? Ai chưa từng một lần ngắm nhìn cầu Treo với những sợi cáp đan nhau như những phím đàn thánh thót vút lên bản hùng ca về Thành Nam tươi đẹp?

Nằm vắt ngang con sông Đào thơ mộng, nơi nối nhịp của hai nửa Nam Định thân yêu, cầu Treo của một thời ấy đã từng là cây cầu duy nhất nối những bờ vui. Nơi những người thợ dệt từ Nam Trực, Nam Ninh một thời hối hả đạp xe về theo hướng tiếng còi tầm giục giã. Nơi những chuyến hàng xuôi ngược ngày đêm mang lại niềm vui và no ấm cho đôi bờ, nơi tiếp bước cho những bàn chân lên đường tìm cơ hội mới hay những bước chân trở về với xanh thẳm đồng quê. Tất cả đều qua trên một nơi duy nhất ấy: Cầu Treo Nam Định.

Lần đầu tiên tôi được đi bộ trên cầu Treo là năm học lớp 4, cô giáo dẫn cả lớp đi dã ngoại thăm bến cảng Nam Định và tất nhiên là thăm cả cầu Treo. Lần đầu tiên đi bộ trên cầu tôi mới có dịp được ngắm nhìn kỹ từng chốt bu long, từng thớ cáp treo cầu. Với tôi, cậu học trò lớp 4 ngày ấy đó là một công trình vĩ đại ngang tầm với những kỳ quan Thế Giới mà bố tôi kể lại.

Ngày ấy còn lưu lại một câu chuyện mà tôi còn nhớ mãi.

Sau buổi dã ngoại ấy không ngờ về lớp cô ra đề bài tập làm văn “Em hãy tả lại cầu Treo mà em vừa tham quan”. Thật may là cầu Treo đã quá gây ấn tượng với tôi nên bài văn tôi viết đã nêu tất cả những gì mà cầu Treo có. Tôi đã tả từ lúc đi qua barie chắn xe kiểm soát vé cho đến dốc lên cầu, từ sự hoành tráng của cầu ngay khi lên đỉnh dốc với hai trụ sắt sừng sững như hai khung cửa khổng lồ làm giá đỡ cho toàn bộ dây cáp treo cầu, từ những sợi cáp to bằng cổ chân được bện bởi những thớ cáp nhỏ xoắn vào nhau cho đến những khóa cáp néo vào thành cầu, những con bu long được tán tròn để cố định các thanh chắn lan can và dầm cầu…….cho đến đứng trên cầu ngắm xuống bến cano tấp nập hay phóng tầm mắt về phía xa xa nơi có những đoàn xà lan đầy ắp những khoang than đang về cập bến cảng. Tôi đã tả tất cả những gì mà cầu Treo có, tất cả những phong cảnh đẹp mà cầu Treo có thể mang lại cho người qua lại trên cầu, tất nhiên là với giọng văn của một cầu học trò lớp 4 trường Trần Quốc Toản.

Tôi đã hy vọng lắm để đạt điểm cao nhất lớp về bài văn của mình, thế nhưng tôi đã thua vì chỉ đạt điểm cao thứ nhì trong lớp. Một bạn cùng lớp của tôi có tả được thêm chi tiết trên nóc cầu nơi đỉnh của hai trụ sắt khổng lồ ấy có những bóng đèn điện có thể mang ánh sáng đến cho những người qua cầu buổi đêm tối. Cô giáo giải thích rõ ràng rằng bài viết của tôi hay hơn nhưng không chi tiết bằng bạn, những chi tiết ấy rất cần cho một bài văn miêu tả. Tôi đã thua lần đầu như thế, một lần thua nhưng đã mang lại cho tôi kinh nghiệm cuộc đời là “cuộc sống không chỉ có ánh sáng ban ngày mà còn có cả ban đêm”.

Tôi lớn dần theo năm tháng và cầu Treo cũng gần gũi hơn khi tôi có nhiều dịp được tự do ra bơi lội bên bờ sông hoặc đạp xe qua cầu sang bên kia sông Đào thăm những người bạn cùng lớp của tôi bên những làng hoa Nam Vân, Nam Trực. Còn nhiều, rất nhiều lý do để tôi đi qua cây cầu nhiều kỷ niệm ấy và lần nào đến giữa cầu tôi cũng dừng lại một chút. Không phải dừng lại để cởi quần áo nhảy xuống sông để khoe tài vì tôi không bơi giỏi như anh bạn Cá Trê mà dừng lại để ngắm dòng đỏ lặng lững lờ trôi, ngắm những đoàn xà lan đầy “vàng đen” lấp lánh hay những vạt xanh xa xa phía cuối dòng. Chỉ vài phút thế thôi nhưng đó là khoảng không gian thanh bình nhất mà tôi được tận hưởng.

Rồi tôi đi xa, nhưng những kỷ niệm đẹp một thời về cầu Treo quê tôi luôn theo tôi trên mọi ngả. Tôi đã từng qua cầu Long Biên nhiều lần và cũng từng thẫn thờ vì vẻ đẹp của nó nhưng cái cảm giác gai người khi đứng trên cầu Treo quê tôi không thể nào có được ở nơi khác.

Rồi một năm vào dịp Tết âm lịch tôi về quê ăn Tết bỗng thấy từng đoàn xe nối đuôi nhau nằm dài trên phố Hàng Thao, người ta bảo “Cầu Treo đang sửa, cũ lắm rồi nên xe mới tắc như thế, không biết bao giờ cầu mới sẽ làm xong”. Tôi cũng như bao người con Nam Định khác đều hồi hộp chờ đợi ngày khánh thành cầu mới Đò Quan để giao thông liên lạc với các huyện phía Nam được thuận lợi hơn nhưng cũng luôn thầm hy vọng rằng cầu Treo sẽ được người ta giữ lại. Giữ lại như gìn giữ một di sản của kiến trúc Thành Nam, giữ lại để lưu lại những kỷ niệm không thể nào quên của một huyết mạch giao thông Nam Định thời chiến tranh chống Mỹ. Nơi những người dân quân tự vệ Thành như Mẹ tôi đã từng ngày đêm đi kéo cáp phá bom từ trường để bảo vệ sự thông suốt của huyết mạch ấy. Rồi ngày ấy cũng đến, cầu Đò Quan khai trương như mở ra một tầm cao mới cho những cơ hội đang chờ đợi. Và điều tôi mong đợi vẫn còn: người ta vẫn giữ lại cầu Treo và chỉ dành cho xe thô sơ và người đi bộ. Thật tuỵệt vời nếu người ta giữ nguyên quan điểm ấy mà giữ lại và tu sửa lại cầu Treo, để nét đẹp kiến trúc ấy mãi còn soi bóng Đào giang. Vậy mà………..Tôi không nhớ rõ (mà cũng chẳng muốn nhớ) ngày người ta phá dỡ cầu Treo, chỉ biết rằng đó là một kỷ niệm buồn, đắng ngắt khi cầu Treo của bao thế hệ người con Nam Định như tôi đã không còn nữa.

Nam Định bây giờ đã có thêm vài cây cầu mới và có thể còn nhiều cây cầu nữa sẽ được khởi công. Nhưng sẽ chẳng bao giờ có được nét đẹp dịu dàng và lãng mạn ấy. Chỉ còn những hoài niệm trong mỗi con người Thành Nam khi đứng trên cầu Đò Quan hướng mắt nhìn về phía ấy, nơi những cần cẩu trên bến cảng Nam Định vẫn cao vút như những cánh tay với lên nền trời cao xanh thẳm như muốn níu kéo một kỷ niệm xưa. Kỷ niệm về một cầu Treo với những sợi cáp đan nhau như những phím đàn thánh thót vút lên bản hùng ca về Thành Nam yêu dấu.

Tác giả: Lehoang

Загрузка...

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây